Joseph Taussig DE-1030 - History

Joseph Taussig DE-1030 - History

We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.

Joseph Taussig

(DE-1030: dp. 1,450; 1. 314'6", b. 36'9"; dr. 9'1", s. 25
k.; cpl. 170; a. 3 3", 1 act., 6 dcp., 1 rkt.; cl. htwns)

Joseph K. Taussig (DE-1030) was laid down 3 January 1956 by the New York Shipbuilding Corp., Camden, N.J.; launched 9 March 1957; sponsored by Mrs. Joseph K. Taussig, widow of Vice Admiral Taussig, and commissioned 10 September 1957, Lt. Comdr. R. S. Moore in command.

Following a Caribhean shakedown Joseph K. Taussig reported to Newport, R.I., 22 December for duty with the Atlantic Fleet. She departed Newport 12 May 1958 for Mediterranean service with the 6th Pleet. During this tour that a crisis erupted in Lebanon, and the 6th Fleet was dispatched to the area to prevent a Communist takeover. Taussig was at the scene, giving credibility to her namesake's words; "We are ready now." The destroyer escort remained on patrol until the crisis subsided, and then returned to Newport 7 October.

She was assigned to an antisubmarine warfare group and continued these operations until 6 February 1959 when she made a goodwill cruise to South America. Upon completion of an overhaul at Boston Naval Shipyard Joseph Kr. Taussig operated out ot Newport prior to Caribbean exercises during January 1960. She returned to Newport 14 February and resumed operations along the Atlantic coast.

The destroyer escort steamed toward the North Atlantic 6 September for NATO exercises, designed to show the enemies of freedom, that peace-loving nations would join forces to thwart any efforts to undermine that freedom. Taussig resumed coastal operations upon her return to Newport 20 October.

During January and February 1961, Joseph R. Taussig once again participated in annual exercises in the Caribbean and in April engaged in Joint Amefican Canadian exercises off Nova Scotia. For the remainder of the year she operated in a state of readiness along the Atlantic coast and in mid February 1962 commenced 6 months of extensive ASW exercises.

During October, intelligence reports revealed evidence of Russian missile installations in Cuba. President Kennedy responded to this Communist challenge, by establishing a naval quarantine around the island. Joseph iW. Tauss~g was ordered off Jacksonville, Fla., in November to provide a second line of defense in the crisis.

With the easing of tensions, she began preparations for a goodwill cruise to Africa, and departed Newport 15 February 1963. After visiting 9 African and 3 Mediterranean ports, she returned Newport 25 May for summer convoy escort exercises and Cuban patrol duty. From August to December, Joseph R. Taussig engaged in coastal training operations.

Between January and May 1965 Joseph R. Taussig received DASH installation at Boston Naval Shipyard; and, after completing training in the Caribbean, she participated in the massive amphibious exercise, Operation "Steel Pike I," in October. During the remainder of 1965 and throughout 1966, she trained along the Atlantic Coast and in the Caribbean and, in addition, served as sonar school ship at l~ey West. Early in 1966 she began 6 months of duty as an E-4 training ship to train seamen as petty offlcers in response to the growing commitment of the Navy in the troubled waters of Southeast Asia. She resumed squadron training exercises in July. During the next 12 months she operated from New England waters to the Cafibbean maintaining her high degree of readiness for defense of the nation and the free world.
The USS Joseph Taussig is part of the Nine Dealeys Class ships that were based in Newport Rhode Island from 1954 through 1973. You can find more information about the this and other Dealey ships on the Newport Dealeys website.Click Here!
There will be a reunion for the Newport Dealey ships on Oct 20-23, 2005 in Jacksonville, FL.
Please Contact:
Charles Holzschuh
14396-A Canalview Dr,
Delray Beach,FL 33484
Phone 561-499-2818.
Email:[email protected]

Joseph Taussig

The son of Rear Admiral Edward D. Taussig and his wife Ellen Kneffler, Joseph Taussig was born in Dresden, Germany where his father, a lieutenant (navy) was on special service at the European Station (February 1877 – January 1880). One of five sons, he entered the United States Naval Academy (USNA) in 1895. His older brother, Paul Taussig, had been enrolled at the USNA but died the previous July of a sudden onset of acute appendicitis. Joseph Taussig, like his late brother, excelled in athletics at USNA. A football star, he was quarterback for the 1899 Navy team. He also excelled at track and field events and was president of the USNA Athletic Association. He was the second of a four-generational family of United States Naval Academy graduates that served from 1863 to 1970 starting with his father, Rear Admiral Edward D. Taussig (1847-1921), continuing with his son Captain Joseph K. Taussig, Jr. (1920-1999), and ending with his great-grandson, Captain Joseph K. Taussig USMC (1945 -).

Our Newsletter

Product Description

USS Joseph K Taussig DE 1030

"Personalized" Canvas Ship Print

(Not just a photo or poster but a work of art!)

Every sailor loved his ship. It was his life. Where he had tremendous responsibility and lived with his closest shipmates. As one gets older his appreciation for the ship and the Navy experience gets stronger. A personalized print shows ownership, accomplishment and an emotion that never goes away. It helps to show your pride even if a loved one is no longer with you. Every time you walk by the print you will feel the person or the Navy experience in your heart (guaranteed).

The image is portrayed on the waters of the ocean or bay with a display of her crest if available. The ships name is printed on the bottom of the print. What a great canvas print to commemorate yourself or someone you know who may have served aboard her.

The printed picture is exactly as you see it. The canvas size is 8"x10" ready for framing as it is or you can add an additional matte of your own choosing. If you would like a larger picture size (11"x 14") on a 13" X 19" canvas simply purchase this print then prior to payment purchase additional services located in the store category (Home) to the left of this page. This option is an additional $12.00. The prints are made to order. They look awesome when matted and framed.

We PERSONALIZE the print with "Name, Rank and/or Years Served" or anything else you would like it to state (NO ADDITIONAL CHARGE). It is placed just above the ships photo. After purchasing the print simply email us or indicate in the notes section of your payment what you would like printed on it. Example:

United States Navy Sailor
Proudly Served Sept 1963 - Sept 1967

This would make a nice gift and a great addition to any historic military collection. Would be fantastic for decorating the home or office wall.

The watermark "Great Naval Images" will NOT be on your print.

This photo is printed on Archival-Safe Acid-Free canvas using a high resolution printer and should last many years.

Because of its unique natural woven texture canvas offers a special and distinctive look that can only be captured on canvas. The canvas print does not need glass thereby enhancing the appearance of your print, eliminating glare and reducing your overall cost.

We guarantee you will not be disappointed with this item or your money back. In addition, We will replace the canvas print unconditionally for FREE if you damage your print. You would only be charged a nominal fee plus shipping and handling.

Check our feedback. Customers who have purchased these prints have been very satisfied.

Buyer pays shipping and handling. Shipping charges outside the US will vary by location.

Be sure to add us to your !

Thanks for looking!

Powered by
The free listing tool. List your items fast and easy and manage your active items.

Mục lục

Taussig được đặt lườn tại xưởng tàu của hãng Bethlehem Steel Co., ở Staten Island, New York vào ngày 30 tháng 8 năm 1943. Nó được hạ thủy vào ngày 25 tháng 1 năm 1944 được đỡ đầu bởi cô Ellen M. Taussig, cháu đô đốc Taussig, và nhập biên chế tại Xưởng hải quân New York vào ngày 20 tháng 5 năm 1944 dưới quyền chỉ huy của Trung tá Hải quân Joseph A. Robbins. [1]

1944 Sửa đổi

Taussig tiếp tục được trang bị tại Xưởng hải quân New York trước khi tiến hành chuyến đi chạy thử máy huấn luyện kéo dài năm tuần đến khu vực phụ cận Bermuda. Quay trở về Xưởng hải quân New York vào ngày 13 tháng 7 để sửa chữa sau thử máy, nó lại lên đường tiếp tục huấn luyện vào ngày 18 tháng 8, lần này là tại Casco Bay, Maine. Vào ngày 25 tháng 8, con tàu khởi hành từ Boston, Massachusetts để hướng xuống phía Nam, băng qua kênh đào Panama vào ngày 1 tháng 9, ghé qua San Diego, California trong một ngày trước khi tiếp tục hành trình về phía Tây để đi đến Trân Châu Cảng. Sau khi trải qua sáu ngày huấn luyện tại khu vưc quần đảo Hawaii, nó cùng Hải đội Khu trục 61 rời Trân Châu Cảng vào ngày 28 tháng 9, đi ngang qua Eniwetok trước khi đến Ulithi, nơi nó trình diện để phục vụ cùng Đệ Tam hạm đội vào ngày 19 tháng 10. Nó được phân về Lực lượng Đặc nhiệm 38, lực lượng tàu sân bay nhanh của hạm đội. [1]

Trong thời gian còn lại của tháng 10, Taussig hoạt động canh phòng cho tàu sân bay trong vùng biển Philippines để tìm kiếm và giải cứu những phi công bị bắn rơi trong các phi vụ hỗ trợ cho cuộc đổ bộ lên Leyte. Sang đầu tháng 11, nó gia nhập thành phần hộ tống cho Lực lượng Đặc nhiệm 38 trong các hoạt động tiếp theo tại Philippine. Nó chịu đựng cùng số phận với các tàu chiến khác thuộc Đệ Tam hạm đội khi phải trải qua cơn bão Cobra vào tháng 12, vốn đã đánh chìm ba tàu khu trục và gây hư hại đáng kể cho nhiều tàu chiến khác. [1]

1945 Sửa đổi

Những đợt càn quét nhằm chuẩn bị cho cuộc đổ bộ tiếp theo lên vịnh Lingayen thuộc Luzon được bắt đầu vào cuối tháng 12, 1944 và kéo dài sang tận đầu tháng 1, 1945. Vào ngày 8 tháng 1, lực lượng đặc nhiệm tàu sân bay nhanh bắt đầu một đợt càn quét khác lên các cảng chung quanh biển Đông. Taussig đã hoạt động hộ tống cho các tàu sân bay khi máy bay của chúng không kích xuống các căn cứ Nhật Bản tại Đông Dương thuộc Pháp, đảo Hải Nam, dọc bờ biển Nam Trung Quốc và Đài Loan, kết thúc bằng nhiệm vụ trinh sát hình ảnh những mục tiêu tại Okinawa. Lực lượng rút lui qua eo biển Balintang vào ngày 20 tháng 1 để quay trở lại biển Philippine, và về đến Ulithi vào ngày 23 tháng 1. [1]

Ba ngày sau, Lực lượng Đặc nhiệm 38 đổi tên thành Lực lượng Đặc nhiệm 58 khi Đô đốc Raymond Spruance thay phiên cho Đô đốc William F. Halsey để chỉ huy hạm đội, giờ đây là Đệ Ngũ hạm đội. Các tàu sân bay lại khởi hành từ vũng biển Ulithi vào ngày 10 tháng 2, và Taussig hộ tống cho Đội đặc nhiệm 58.1 hướng lên phía Bắc tham gia cuộc không kích, vốn là cuộc không kích trực tiếp bằng tàu sân bay đầu tiên lên chính quốc Nhật Bản kể từ cuộc Không kích Doolittle huyền thoại vào tháng 4, 1942. Sáng ngày 16 tháng 2, Lực lượng Đặc nhiệm 58 đi đến một vị trí cách khoảng 125 nmi (232 km) về phía Đông Nam Tokyo. Chiếc tàu khu trục đã hộ tống chống tàu ngầm cho các tàu sân bay khi chúng tung ra các đợt không kích xuống khu vực phụ cận Tokyo và các mục tiêu khác trên đảo Honshū. [1]

Sau một lượt không kích khác vào sáng ngày 17 tháng 2, Lực lượng Đặc nhiệm 58 chuyển hướng xuống phía Nam để hướng đến Iwo Jima. Trong khi hai đội đặc nhiệm tàu sân bay nhanh trực tiếp hỗ trợ cho cuộc đổ bộ vào ngày 19 tháng 2, ở một vị trí xa hơn về phía Nam tuần tra chống tàu ngầm để bảo vệ cho hoạt động tiếp nhiên liệu giữa Đội đặc nhiệm 50.8 và ba đội đặc nhiệm tàu sân bay khác. Đang khi tuần tra, nó bắt được tín hiệu sonar của một mục tiêu tàu ngầm và đã tấn công bằng mìn sâu, nhưng không thể xác định đã tiêu diệt được tàu ngầm đối phương hay không. [1]

Lực lượng Đặc nhiệm 58 rời khu vực quần đảo Volcano vào ngày 22 tháng 2 để tiếp nối hoạt động không kích xuống chính quốc Nhật Bản tuy nhiên hoàn cảnh thời tiết xấu đã ngăn trở kế hoạch ném bom xuống Tokyo và Nagoya, vốn được dự tính vào các ngày 25 và 26 tháng 2 tương ứng. Vì vậy Taussig tháp tùng các tàu sân bay di chuyển theo hướng Tây Nam để không kích xuống Okinawa vào ngày 1 tháng 3. Sang ngày hôm sau, nó tham gia cùng các tàu tuần dương hạng nhẹ Vincennes (CL-64), Miami (CL-89), San Diego (CL-53) và Hải đội Khu trục 61 trong hoạt động bắn phá Oki Daitō. Lực lượng quay trở về Ulithi hai ngày sau đó. [1]

Taussig rời vũng biển Ulithi vào ngày 14 tháng 3 để tháp tùng các tàu sân bay nhanh trong một đợt không kích khác xuống Nhật Bản mục tiêu lần này là Kyūshū, đảo cực Nam của các đảo chính quốc, nhằm mục đích vô hiệu hóa các sân bay vốn có thể sử dụng làm nơi xuất phát các cuộc tấn công cảm tử Kamikaze. Trong cuộc không kích vào ngày 18 và 19 tháng 3, máy bay từ tàu sân bay cũng nhắm vào những tàu chiến đối phương neo đậu tại Kure, Hiroshima, gây hư hại cho các tàu sân bay RyūhōAmagi cũng như cho thiết giáp hạm Yamato. Taussig đã giúp bắn rơi hai máy bay đối phương vào ngày 18 tháng 3, rồi sang ngày hôm sau đã hộ tống cho Lực lượng Đặc nhiệm 58 rút lui khỏi khu vực phụ cận Kyūshū, sau các đợt không kích tự sát Kamikaze ồ ạt của đối phương. Nó tiếp tục bảo vệ cho các tàu sân bay chống lại các đợt tấn công lẻ tẻ trong ngày 20 tháng 3, và sau khi lực lượng đặc nhiệm bố trí lại đội hình vào ngày 22 tháng 3, nó được phân công hộ tống cho Đội đặc nhiệm 58.1 trong đợt không kích kéo dài một tuần xuống Okinawa vào cuối tháng 3. [1]

Vào ngày 1 tháng 4, Trận Okinawa chính thức mở màn khi binh lính tấn công lên các bãi đổ bộ, và Lực lượng Đặc nhiệm 58 đã hỗ trợ cho chiến dịch này trong suốt ba tháng tiếp theo, vốn đặc biệt về sự kháng cự bằng không lực rất mạnh của đối phương, đặc biệt là các cuộc tấn công tự sát. Taussig di chuyển đến ngoài khơi Okinawa để bảo vệ phòng không và chống tàu ngầm cho các tàu sân bay. Vào ngày 6 tháng 4, một máy bay tiêm kích lục quân Nakajima Ki-43 "Oscar" đã ném một quả bom suýt trúng con tàu nó đáp trả bằng hỏa lực phòng không, nhưng máy bay tuần tra chiến đấu trên không (CAP) hải quân cuối cùng đã bắn hạ kẻ tấn công. Trong đêm 15-16 tháng 4, các khẩu pháo của nó bắn hạ hai máy bay ném bom, rồi một ngày sau đó lại tiếp tục bắn rơi hai máy bay tấn công tự sát và trợ giúp cho lực lượng CAP tiêu diệt một máy bay ném bom hai động cơ Yokosuka P1Y "Frances". Đến ngày 21 tháng 4, nó phối hợp cùng tàu tuần dương hạng nhẹ San Juan (CL-54) và Hải đội Khu trục 61 trong hoạt động bắn phá Minamidaitō. [1]

Taussig cùng Đội đặc nhiệm 58.1 quay trở lại Ulithi vào cuối tháng 4, và ở lại đây cho đến ngày 8 tháng 5, khi nó rời vũng biển để một lần nữa đi đến khu vực chiến sự Okinawa. Nó hộ tống cho các tàu sân bay nhanh thuộc Đội đặc nhiệm 58.1 trong khi máy bay của chúng hỗ trợ cho cuộc chiến trên bộ tại Okinawa. Vai trò chính của con tàu là hộ tống chống tàu ngầm, nhưng những máy bay tấn công tự sát từ trên không mới là mối đe dọa chính của hạm đội. Vào ngày 25 tháng 5, nó góp công vào việc bắn rơi ba máy bay đối phương khi những điều phối viên vô tuyến đã dẫn đường cho máy bay CAP đánh chặn thành công. [1]

Ba ngày sau đó, Đô đốc William F. Halsey lại thay phiên chỉ huy hạm đội cho Đô đốc Raymond Spruance, nên Đệ ngũ Hạm đội trở lại mang tên Đệ tam Hạm đội. Taussig tiếp tục phục vụ cùng Đội đặc nhiệm 38.1, và vào đầu tháng 6 tiếp tục hộ tống cho các tàu sân bay nhanh ngoài khơi Okinawa thực hiện các phi vụ tiêu diệt những sự kháng cự cuối cùng trên đảo này, và không kích các sân bay trên đảo Kyūshū. Nó cùng Lực lượng Đặc nhiệm 38 đi xuống phía Nam, đến vịnh Leyte vào ngày 13 tháng 6 để chuẩn bị cho cuộc đổ bộ sau cùng lên các đảo chính quốc Nhật Bản, Chiến dịch Downfall. [1]

Vào ngày 1 tháng 7, Taussig khởi hành cùng Lực lượng Đặc nhiệm 38 cho hoạt động tác chiến cuối cùng trong Thế Chiến II. Trong một tháng rưỡi tiếp theo, nó di chuyển ngoài khơi các đảo chính quốc Nhật Bản hộ tống cho tàu sân bay trong khi máy bay ném bom xuống những mục tiêu tại Kyūshū, Honshū và Hokkaidō. Trong đêm 22-23 tháng 7, nó cùng Hải đội Khu trục 61 tiến hành một đợt càn quét tàu bè sát bờ biển Honshū, đụng độ với một đoàn tàu vận tải Nhật Bản bao gồm bốn chiếc, và đã đánh chìm tất cả bằng hải pháo và ngư lôi. Các hoạt động không lực và càn quét tiếp tục cho đến ngày 15 tháng 8, khi Nhật Bản chấp nhận đầu hàng kết thúc cuộc xung đột. [1]

1946 - 1950 Sửa đổi

Taussig tiếp tục ở lại khu vực Viễn Đông ít lâu sau khi lễ ký kết văn kiện đầu hàng diễn ra vào ngày 2 tháng 9 trên thiết giáp hạm Missouri (BB-63), đang neo đậu trong vịnh Tokyo. Nó lên đường quay trở về Hoa Kỳ vào tháng 10, và được sửa chữa tại Seattle, Washington, ở lại đây cho đến ngày 1 tháng 2, 1946 khi nó lên đường cho một lượt hoạt động dọc theo bờ biển Trung Quốc. Đến tháng 3, 1947, nó quay trở về vùng bờ Tây, đi đến San Diego, California, và phục vụ như một tàu huấn luyện tại Monterey, California. Trong ba năm tiếp theo, chiếc tàu khu trục thực hiện những chuyến đi thực tập dọc theo vùng bờ Tây, thỉnh thoảng có những chuyến đi thực hành cho nhân sự thuộc Hải quân Dự bị Hoa Kỳ. [1]

Chiến tranh Triều Tiên Sửa đổi

Kết thúc vai trò huấn luyện vào năm 1950, Taussig khởi hành từ San Diego vào ngày 1 tháng 5 để hướng sang khu vực Tây Thái Bình Dương, có chặng dừng trong vài ngày để huấn luyện và nghỉ ngơi tại quần đảo Hawaii trước khi tiếp tục hành trình. Nó lên đường vào ngày 1 tháng 6, hướng đến Samar thuộc Philippines. [1]

Không đầy một tháng sau đó, chiến tranh bùng nổ tại Viễn Đông do việc quân đội Bắc Triều Tiên tấn công xuống lãnh thổ Nam Triều Tiên. Chỉ trong vòng 48 giờ, Taussig, lúc này đang phối thuộc cùng Đội khu trục 92 trực thuộc Đệ thất Hạm đội, được huy động vào vai trò hộ tống cho các tàu sân bay thuộc Lực lượng Đặc nhiệm 77 trong biển Nhật Bản, trong khi máy bay từ tàu sân bay hỗ trợ cho trận chiến trên bộ của quân đội Hàn Quốc chống lại lực lượng Cộng sản. Nó làm nhiệm vụ này cho đến đầu tháng 7, khi con tàu viếng thăm vịnh Buckner, Okinawa và đến Cơ Long, Đài Loan trước khi quay trở lại vùng chiến sự vào ngày 11 tháng 7. [1]

Trong sáu tháng tiếp theo sau, Taussig hoạt động ở cả hai phía bờ biển của bán đảo Triều Tiên, thường là trong thành phần một đội đặc nhiệm hình thành chung quanh các tàu sân bay hộ tống Sicily (CVE-118) và Badoeng Strait (CVE-116). Nó trải qua hầu hết thời gian ngoài biển, tham gia các chiến dịch tại Inchon, Pohang và Wonsan. Vào cuối tháng 12, nó tham gia hoạt động triệt thoái khỏi Wonsan. Đến đầu năm 1951, chiếc tàu khu trục quay trở về vùng bờ Tây, và trải qua một đợt đại tu kéo dài ba tháng tại Xưởng hải quân San Francisco. Sau khi rời xưởng tàu, nó huấn luyện tại khu vực San Diego nhằm chuẩn bị cho lượt phục vụ tiếp theo tại vùng chiến sự. [1]

Taussig khởi hành vào ngày 27 tháng 8 để đi sang Viễn Đông, ghé qua Trân Châu Cảng, Midway và Nhật Bản trước khi đi đến ngoài khơi bờ biển Triều Tiên, nơi nó gia nhập Lực lượng Đặc nhiệm 95, Lực lượng Phong tỏa và Hộ tống Liên Hiệp Quốc, vào ngày 20 tháng 9. Trong các hoạt động tiếp theo cùng lực lượng này kéo dài cho đến ngày 2 tháng 10, nó viếng thăm Pusan và tiến hành bắn phá bờ biển gần sông Hán và gần Songjin. Từ ngày 2 tháng 10 đến ngày 2 tháng 11, nó hộ tống cho các tàu sân bay thuộc Lực lượng Đặc nhiệm 77. Từ ngày 3 đến ngày 23 tháng 11, chiếc tàu khu trục tham gia các hoạt động tìm-diệt tàu ngầm cùng các đơn vị Hải quân Cộng hòa Hàn Quốc trước khi hướng xuống phía Nam, và hoạt động tuần tra eo biển Đài Loan trong một tháng tiếp theo. [1]

Taussig trải qua kỳ nghỉ lễ Giáng Sinh trong cảng Sasebo, Nhật Bản trước khi gia nhập trở lại Lực lượng Đặc nhiệm 95 vào ngày 26 tháng 12. Nó tiếp tục hoạt động trong một tháng tiếp theo, chủ yếu trong nhiệm vụ bắn phá bờ biển và bắn pháo sáng chiếu sáng ban đêm dọc theo bờ biển phía Tây Triều Tiên. Sau một lượt nghỉ ngơi và bảo trì tại Yokosuka, Nhật Bản, chiếc tàu khu trục lại tiếp tục hoạt động từ ngày 7 tháng 2, 1952, hộ tống cho các tàu sân bay thuộc Lực lượng Đặc nhiệm 77 cho đến ngày 24 tháng 4, khi nó rời khu vực Viễn Đông quay trở về Hoa Kỳ. [1]

Taussig về đến San Diego vào ngày 11 tháng 5, và sau một tháng bảo trì và nghỉ ngơi, nó tiếp tục hoạt động huấn luyện cho đến ngày 1 tháng 10, khi nó đi vào Xưởng hải quân Mare Island để sửa chữa. Con tàu quay trở lại San Diego vào giữa tháng 11, và đến ngày 20 tháng 11 lại lên đường hướng sang Viễn Đông cho lượt bố trí thứ ba tại Triều Tiên. Nó đi đến Yokosuka vào ngày 22 tháng 12, rồi lên đường bốn ngày sau đó tham gia thành phần hộ tống cho các tàu sân bay của Lực lượng Đặc nhiệm 77. Trong sáu tháng tiếp theo sau, nó luân phiên nhiệm vụ hộ tống và canh phòng máy bay cho tàu sân bay với nhiệm vụ tuần tra và bắn phá trong thành phần Lực lượng Hộ tống và Bắn phá (Lực lượng Đặc nhiệm 95), cũng như trong thành phần đội tìm-diệt tàu ngầm và nhiệm vụ tuần tra eo biển Đài Loan. [1]

1953 - 1964 Sửa đổi

Vào ngày 4 tháng 7, 1953, Taussig lên đường quay trở về nhà, vào thời điểm mà cuộc Chiến tranh Triều Tiên đã đi vào thế giằng co mà không bên nào chiếm được ưu thế rõ rệt. Trong một thập niên tiếp theo, chiếc tàu khu trục còn có tám lần được phái sang khu vực Tây Thái Bình Dương và cho dù vẫn tiếp tục hoạt động tuần tra trong khu vực xung đột trước đây, nó hầu như chuyển sang những hoạt động huấn luyện trong thời bình và biểu dương lực lượng. Giữa đợt bố trí thứ bảy và thứ tám, vào ngày 22 tháng 1, 1962, nó đi vào Xưởng hải quân Long Beach và trải qua một đợt nâng cấp kéo dài chín tháng, trong khuôn khổ Chương trình Hồi sinh và Hiện đại hóa Hạm đội (FRAM: Fleet Rehabilitation and Modernization), khi những cảm biến và vũ khí chống tàu ngầm được hiện đại hóa hay bổ sung đáng kể. [1]

Hoàn tất việc nâng cấp vào ngày 11 tháng 10, Taussig hoạt động huấn luyện thường lệ tại chỗ dọc theo vùng bờ Tây, trước khi được phái sang Viễn Đông lượt tiếp theo từ tháng 4 đến tháng 12, 1963. Sau khi quay trở về, nó lại hoạt động tại vùng bờ Tây cho đến tháng 10. [1]

Chiến tranh Việt Nam Sửa đổi

Taussig rời cảng San Diego vào ngày 23 tháng 10, 1964 cho một lượt bố trí hoạt động khác tại khu vực Tây Thái Bình Dương. Nó hoạt động tại vùng biển quần đảo Hawaii cho đến lễ Giáng Sinh, rồi tiếp tục hành trình đi sang phía Tây. Đến ngày 6 tháng 1, 1965, nó gia nhập một đơn vị đặc nhiệm được hình thành chung quanh tàu sân bay Constellation (CV-64) ngoài khơi bờ biển Nhật Bản, và bắt đầu phục vụ cùng Đệ Thất hạm đội. Trong lượt hoạt động này, lần đầu tiên nó nhận nhiệm vụ ngoài khơi bờ biển Việt Nam, nơi cuộc chiến tranh ngày càng ác liệt do phía Hoa Kỳ leo thang sự can thiệp tại đất nước này. Tuy nhiên, chiếc tàu khu trục chỉ có một đợt hoạt động ngắn tại Trạm Yankee trong tháng 3, vì nó dành phần lớn thời gian của đợt bố trí cho hoạt động huấn luyện và tuần tra thời bình, bao gồm một chuyến tuần tra tại eo biển Đài Loan. [1]

Taussig rời khu vực Viễn Đông vào ngày 2 tháng 5, 1965 để quay trở về Hoa Kỳ, và sau một chặng dừng tại Trân Châu Cảng, nó về đến San Diego vào ngày 24 tháng 5. Con tàu đi vào Xưởng hải quân Long Beach vào ngày 24 tháng 7 để bắt đầu đợt đại tu theo định kỳ, hoàn tất vào ngày 8 tháng 11. Sau một tháng nghỉ ngơi và thực tập, nó lên đường vào ngày 3 tháng 1, 1966 cho một lượt huấn luyện ôn tập, rồi lại trở vào Xưởng hải quân Long Beach vào ngày 12 tháng 2 để sửa chữa thiết bị sonar, kéo dài mất ba tuần. [1]

Sau những đợt huấn luyện và thực hành bắn phá bờ biển, Taussig khởi hành từ cảng San Diego vào ngày 20 tháng 4 để quay trở lại khu vực Viễn Đông, nơi nó hỗ trợ hỏa lực hải pháo cho cuộc chiến của lực lượng Hoa Kỳ trên bờ. Ghé qua Trân Châu Cảng từ ngày 26 đến ngày 28 tháng 4, nó tiếp tục hành trình ngang qua Guam và Philippines để nhận nhiệm vụ ngoài khơi bờ biển Việt Nam. Nó rời Căn cứ Hải quân vịnh Subic vào ngày 26 tháng 5 để hướng sang Việt Nam, nhưng sang ngày hôm sau đã được lệnh đổi hướng để tham gia hoạt động tìm kiếm và cứu nạn những phi công bị rơi do ảnh hưởng của cơn bão Judy. Đến ngày 1 tháng 6, nó đi đến khu vực chiến sự dọc theo bờ biển Việt Nam để hỗ trợ hỏa lực cho cuộc chiến trên bộ. Từ đó cho đến tháng 10, nó luân phiên nhiệm vụ hỗ trợ hải pháo với vai trò canh phòng máy bay cho tàu sân bay Constellation ngoài khơi Nam Việt Nam. [1]

Sau mười ngày nghỉ ngơi tại vịnh Subic, Taussig lên đường vào ngày 9 tháng 10 hướng xuống phía đễ tham Chiến dịch "Swordhilt". Nó được tiếp nhiên liệu tại đảo Manus vào ngày 15 tháng 10, và sang ngày hôm sau đã tham gia cùng những tàu chiến của Hải quân Hoàng gia Australia, New Zealand và Anh Quốc trong cuộc tập trận kéo dài 11 ngày, nơi các hoạt động phòng thủ chống tàu ngầm và phòng không được nhấn mạnh. Sau khi cuộc tập trận kết thúc, con tàu viếng thăm Australia, tuy nhiên chuyến viếng thăm hữu nghị đến Melbourne, Victoria bị cắt ngắn khi nó nhận lệnh của Tư lệnh Đệ Thất hạm đội vào ngày 4 tháng 11, lên đường hỗ trợ cho tàu ngầm Tiru (SS-416) bị mắc cạn tại dãi san hô Frederick cách khoảng 300 dặm (480 km) về phía Đông Bắc Australia. Nó hộ tống chiếc tàu ngầm bị hư hại đi đến cảng Brisbane, Queensland vào ngày 7 tháng 11, rồi lên đường hai ngày sau đó để quay trở về Hoa Kỳ. Chiếc tàu khu trục ghé qua Suva, Fiji trên đường đi và về đến San Diego vào ngày 25 tháng 11. [1]

Taussig trải qua một năm tiếp theo hoạt động tại chỗ từ San Diego. Nó tiến hành các đợt huấn luyện chống tàu ngầm trong hai tuần đầu của tháng 1, 1967, rồi được sửa chữa lườn tàu tại Xưởng hải quân Long Beach. Sang đầu tháng 2, nó thực hành chống tàu ngầm cùng các tàu khu trục Lofberg (DD-759) và Chevalier (DD-805) cùng các tàu ngầm Scamp (SSN-588) và Pomfret (SS-391), rồi đi vào cảng San Diego để được bảo trì từ ngày 11 đến ngày 24 tháng 2. Đến tháng 3, nó viếng thăm Acapulco, Mexico, rồi quay trở về San Diego vào ngày 23 tháng 3. Vào ngày 31 tháng 3, chiếc tàu khu trục đi vào Xưởng hải quân Long Beach, nơi nó lại được sửa chữa lườn tàu trong một tháng, và quay trở lại San Diego vào ngày 4 tháng 5. Trong tháng 6 và tháng 7, nó đón lên tàu những học viên sĩ quan thuộc Hải quân Dự bị Hoa Kỳ cho chuyến đi thực tập mùa Hè, tiến hành thực tập tác xạ tại khu vực đảo San Clemente và thực hành chống tàu ngầm cùng Lofberg, Chevalier, Frank Knox (DD-742) và Raton (AGSS-270). Nó tiễn học viên sĩ quan rời tàu vào ngày 3 tháng 8, rồi quay trở lại khu vực đảo San Clemente thực hành tác xạ hải pháo cùng các trinh sát pháo binh Thủy quân Lục chiến. Trong thời gian còn lại của năm, nó tham gia những đợt thực hành huấn luyện, chủ yếu là chống tàu ngầm, dọc theo vùng bờ Tây. [1]

Vào đầu tháng 12, Taussig đi đến San Diego cho những chuẩn bị sau cùng cho lượt biệt phái tiếp theo. Nó cùng Đội Chống tàu ngầm 1 rời San Diego vào ngày 28 tháng 12 để hướng sang khu vực Tây Thái Bình Dương ngang qua khu vực quần đảo Hawaii. Đi đến Trân Châu Cảng vào ngày 6 tháng 1, 1968, lực lượng tạm dừng tại đây trong một tuần để thực hành chống tàu ngầm, tiếp liệu và nghỉ ngơi trước khi tiếp tục hành trình đi Yokosuka, Nhật Bản. Tuy nhiên, lúc đang trên đường đi, do sự kiện Hải quân Bắc Triều Tiên bắt giữ tàu do thám Pueblo (AGER-2) vào ngày 23 tháng 1, Đội Chống tàu ngầm 1 được lệnh chuyển hướng đến vùng biển Nhật Bản, và chiếc tàu khu trục đã cùng đồng đội tuần tra tại vùng biển này từ ngày 29 tháng 1, vào lúc căng thẳng gia tăng do mâu thuẫn với Bắc Triều Tiên. [1]

Taussig rời vùng biển Nhật Bản vào ngày 1 tháng 3, đi đến vịnh Subic để bảo trì trong ba ngày. Nó rời vào ngày 12 tháng 3 để đảm nhiệm vai trò hỗ trợ hải pháo ngoài khơi bờ biển Việt Nam, và hai ngày sau đó đã thay phiên cho tàu khu trục Cone (DD-866) đảm nhiệm trực chiến tại khu vực trách nhiệm của Quân đoàn III ngoài khơi bờ biển Nam Việt Nam. Chiều tối ngày hôm đó 14 tháng 3, nó đã bắn hải pháo hỗ trợ cho lực lượng chiến đấu trên bộ. Sau khi được tàu khu trục Prichett (DD-561) thay phiên vào ngày 1 tháng 4, nó lên đường đi Cao Hùng, Đài Loan để bảo trì, đến nơi vào ngày 4 tháng 4. Chiếc tàu khu trục rời cảng vào ngày 15 tháng 4 để quay trở lại vùng biển Việt Nam, tham gia thành phần hộ tống cho tàu sân bay Bon Homme Richard (CV-31) trong vịnh Bắc Bộ. [1]

Sau năm ngày phục vụ trong vai trò canh phòng máy bay cho tàu sân bay, Taussig tách ra để đi đến khu vực của Quân đoàn III tại Nam Việt Nam, nơi nó làm nhiệm vụ hỗ trợ hải pháo trong ba ngày. Nó gia nhập trở lại Đội Chống tàu ngầm 1 vào ngày 23 tháng 4, và sau một chuyến viếng thăm Hong Kong kéo dài năm ngày, nó thực hành chống tàu ngầm tại khu vực phụ cận Philippines trên đường quay trở lại Trạm Yankee trong vịnh Bắc Bộ. Chiếc tàu khu trục trải qua phần lớn tháng 5 phục vụ canh phòng máy bay cho các tàu sân bay Yorktown (CV-10) và Kitty Hawk (CV-63), và đến ngày 26 tháng 5 đã lên đường hướng đến Port Swettenham, Malaysia, đến nơi vào ngày 29 tháng 5. Nó trở ra khơi vào ngày 2 tháng 6, và trở lại khu vực chiến sự tại vịnh Bắc Bộ ba ngày sau đó. [1]

Sau 12 ngày làm nhiệm vụ canh phòng máy bay, Taussig lên đường đi Sasebo cho chặng đầu tiên trong hành trình quay trở về nhà. Nó rời Sasebo vào ngày 21 tháng 6, cùng với Yorktown và phần còn lại của Đội chống tàu ngầm 1, thực hiện chuyến đi quay trở về khu vực bờ biển California. Nó đi đến San Diego vào ngày 5 tháng 7, nghỉ ngơi tại cảng này trong sáu tuần trước khi lên đường vào ngày 21 tháng 8, đi đến Xưởng hải quân Hunter Point, San Francisco để được đại tu. Công việc trong xưởng tàu hoàn tất vào ngày 26 tháng 11, và nó rời San Francisco để quay trở lại San Diego, ở lại cảng cho đến hết năm 1968. [1]

Taussig trải qua những tuần lễ đầu năm 1969 để chuẩn bị, và tiến hành huấn luyện ôn tập từ ngày 14 tháng 2, tiến hành thanh tra, thực hành, cơ động và tập trận trong sáu tuần lễ tiếp theo sau. Nó quay trở lại hoạt động thường lệ tại San Diego từ ngày 28 tháng 3, rồi khởi hành từ cảng này cùng các tàu khu trục Halsey (DLG-23), Herbert J. Thomas (DD-833), Prichett, John R. Craig (DD-885) và Hamner (DD-718) vào ngày 4 tháng 6 để hướng sang Viễn Đông. Hải đội có chặng dừng để tiếp nhiên liệu tại Trân Châu Cảng trước khi tiếp tục hành trình hướng sang Nhật Bản, đi đến Yokosuka vào ngày 21 tháng 6. [1]

Taussig lên đường hướng sang Việt Nam hai ngày sau đó, đi đến ngoài khơi Vũng Tàu vào ngày 28 tháng 6. Từ ngày 29 tháng 6 đến ngày 15 tháng 7, nó bắn hải pháo hỗ trợ cho hoạt động tác chiếc của lực lượng trên bộ tại khu vực trách nhiệm của Quân đoàn 4 ở Nam Việt Nam. Con tàu lên đường đi Cao Hùng, Đài Loan cho một đợt nghỉ ngơi ngắn chỉ có hai ngày, rồi tiếp tục đi sang Nhật Bản. Sau khi được bảo trì cặp bên mạn tàu sửa chữa Ajax (AR-6) tại Sasebo, nó đi vào biển Nhật Bản vào ngày 4 tháng 8 để tập trận phối hợp cùng Benjamin Stoddert (DDG-22) và Halsey. Nó lên đường đi Hong Kong vào ngày 24 tháng 8, và đến nơi vào ngày 28 tháng 8. [1]

Taussig rời Hong Kong năm ngày sau đó để quay trở lại vùng chiến sự, lần này hoạt động tại khu vực trách nhiệm của Quân đoàn 1 sát khu phi quân sự. Vào ngày 3 tháng 9, nó hỗ trợ cho cuộc đổ bộ phối hợp của lực lượng Hoa Kỳ và Hàn Quốc tại vị trí cách khoảng 20 dặm (32 km) về phía Nam Đà Nẵng, và sau đó tiếp tục hỗ trợ hỏa lực cho Chiến dịch "Defiant Stand" cho đến khi được thay phiên vào ngày 21 tháng 9. Nó lên đường đi Philippines, được sửa chữa tại vịnh Subic, rồi cùng tàu sân bay Hancock (CV-19) khởi hành vào ngày 2 tháng 10 để quay trở lại vùng chiến sự. Nó phục vụ canh phòng máy bay cho Hancock trong vịnh Bắc bộ cho đến ngày 11 tháng 10, khi nó lên đường đi Yokosuka. [1]

Taussig tiếp tục ở lại vùng biển Nhật Bản từ ngày 16 đến ngày 19 tháng 10 trước khi bắt đầu hành trình quay trở về nhà tuy nhiên nó buộc phải quay trở lại Yokosuka để né tránh một cơn bão. Lại lên đường vào ngày 24 tháng 10 và đi ngang qua Midway và Trân Châu Cảng, nó về đến San Diego vào ngày 7 tháng 11. Con tàu được nghỉ ngơi và bảo trì, rồi sang đầu năm 1970 được trang bị bổ sung hai khẩu pháo. Sang tháng 4, nó đi vào Xưởng hải quân Long Beach để trang bị một vòm sonar mới, rồi tiếp tục hoạt động huấn luyện nhằm chuẩn bị cho kế hoạch được cử sang Viễn Đông vào tháng 7. Tuy nhiên kế hoạch này bị hủy bỏ, và con tàu chuẩn bị để ngừng hoạt động. [1]

Từ tháng 8 đến tháng 12, thủy thủ đoàn của Taussig chuẩn bị để con tàu xuất biên chế. Nó chính thức xuất biên chế tại San Diego vào ngày 1 tháng 12, 1970, và neo đậu cùng Đội San Diego, Hạm đội Dự bị Thái Bình Dương. Tên nó được cho rút khỏi danh sách Đăng bạ Hải quân vào ngày 1 tháng 9, 1973. [1]

ROCS Lo Yang (DD-14/DDG-914) Sửa đổi

Con tàu được bán cho Đài Loan vào ngày 6 tháng 5, 1974, và tiếp tục phục vụ cùng Hải quân Trung Hoa dân quốc như là chiếc ROCS Lo Yang (DD-14), sau đổi ký hiệu lườn thành DDG-914. Sau khi con tàu ngừng hoạt động vào năm 2000, đã có kế hoạch chuyển Lo Yang thành một tàu bảo tàng vào khoảng năm 2004, [2] nhưng cuối cùng con tàu bị tháo dỡ vào năm 2013. [1]

Taussig được tặng thưởng sáu Ngôi sao Chiến trận do thành tích phục vụ trong Thế Chiến II, thêm tám Ngôi sao Chiến trận trong Chiến tranh Triều Tiên, và sáu Ngôi sao Chiến trận khác trong Chiến tranh Việt Nam. [1]


Vývoj první poválečné generace eskortních plavidel byl zahájen v září 1949, přičemž se vycházelo z předcházející třídy John C. Butler. Plavidla byla navržena s ohledem na případnou velkosériovou výstavbu a s důrazem na nízkou siluetu, nízké provozní náklady a malou posádku. ΐ] Celkem bylo postaveno 13 jednotek této třídy. Na stavbě se podílely loděnice Bath Iron Works v Bathu ve státě Maine, Defoe Shipbuilding v Bay City ve státě Michigan, Puget Sound Bridge and Dredging Co. v Seattlu ve státě Washington, Bethlehem Pacific Coast Steel Corp. v Alamedě ve státě California, New York Shipbuilding Co. v Camdenu ve státě New Jersey.

Jednotky třídy Dealey:

Jméno Loděnice Zahájení stavby Spuštěna Vstup do služby Status
USS Dealey (DE-1006) Bath Iron Works 1952 8. listopadu 1953 3. června 1954 Vyřazena 1972, získána Uruguaií jako ROU 18 De Julio (DE-3), vyřazena 1991.
USS Cromwell (DE-1014) Bath Iron Works 1953 20. srpna 1954 24. listopadu 1954 Vyřazena 1973.
USS Hammerberg (DE-1015) Bath Iron Works 1953 20. srpna 1954 2. března 1955 Vyřazena 1974.
USS Courtney (DE-1021) Defoe SB 1954 2. listopadu 1955 24. září 1956 Vyřazena 1973.
USS Lester (DE-1022) Defoe SB 1954 5. ledna 1956 14. června 1957 Vyřazena 1973.
USS Evans (DE-1023) Puget Sound 1955 14. září 1955 14. června 1957 Vyřazena 1973.
USS Bridget (DE-1024) Puget Sound 1955 25. dubna 1956 24. října 1957 Vyřazena 1973.
USS Bauer (DE-1025) Bethlehem Steel 1955 4. června 1957 21. listopadu 1957 Vyřazena 1973.
USS Hooper (DE-1026) Bethlehem Steel 1956 1. srpna 1957 18. března 1958 Vyřazena 1973.
USS John Willis (DE-1027) New York SB 1955 4. února 1956 21. února 1957 Vyřazena 1972.
USS Van Voorhis (DE-1028) New York SB 1955 26. července 1956 22. dubna 1957 Vyřazena 1972.
USS Hartley (DE-1029) New York SB 1955 24. listopadu 1956 26. června 1957 Vyřazena 1972, získána Kolumbií jako ARC Boyaca (DE-16), vyřazena 1994, muzejní loď v Guatape.
USS Joseph K. Taussig (DE-1030) New York SB 1956 9. března 1957 10. září 1957 Vyřazena 1972.

Military people similar to or like Joseph Taussig

Officer in the United States Navy. He served as the Commander-in-Chief of the United States Atlantic Command (CINCLANT) and the Commander-in-Chief of the United States Atlantic Fleet (CINCLANTFLT), and became the second Supreme Allied Commander Atlantic (SACLANT) for the North Atlantic Treaty Organization (NATO), from April 1, 1954, to March 1, 1960, serving longer in these three positions than anyone else in history. Wikipedia

Career officer of the United States Navy who served in the Spanish–American War and World War I, commanded several ships, and served as Director of Naval Intelligence, reaching the rank of Vice Admiral. He retired in December 1940. Wikipedia

Vice admiral of the United States Navy. His career included service in both World War I and World War II and a tour as President of the Naval War College. Wikipedia

Highly decorated officer in the United States Navy with the rank of Vice Admiral. He enjoyed a significant military career, participating in several conflicts and distinguished himself during World War I as Commanding officer, USS Housatonic and during World War II as Commander, Western Sea Frontier and Commandant, Twelfth Naval district with headquarters at Mare Island Naval Shipyard. Wikipedia

American naval officer who served as the senior-most United States military officer on active duty during World War II. At the center of all major military decisions the United States made in World War II. Wikipedia

Admiral in the United States Navy. The first person from New Mexico to graduate from the United States Naval Academy. Wikipedia

Admiral in the United States Navy who served as Commander, South Pacific Area during World War II. The oldest of six children to a Presbyterian missionary. Wikipedia

Highly decorated officer in the United States Navy with the rank of Vice Admiral. He distinguished himself as Commanding officer of destroyer USS Patterson during World War I and received the Navy Cross, the United States Navy second-highest decoration awarded for valor in combat. Wikipedia

Admiral in the United States Navy. He served in the Navy from 1890 to 1933. Wikipedia

Vice admiral of the United States Navy who served in World War I and World War II. Two time recipient of the Navy Distinguished Service Medal and the Legion of Merit. Wikipedia

Dr.S.Venkatesan MD

History is rarely kind to the original heroes in the scientific world.The classical Blalock-Taussig shunt,(BT shunt) the term we heard for the first time in the early clinical years of MBBS .We know, it as a dramatic surgery (Palliative though) connecting subclavian artery to the pulmonary artery for the commonest congenital cyanotic heart disease -Tetralogy of Fallot.

Now, half a century later, came to know, there is a gripping story of an oppressed black hero behind this famous cardiac surgery. This post isall about the fascinating life of Vivien Thomas, a humble carpenter’s son from Nashville. While he dreamed to become a doctor, circumstances and fate had some thing different to offer .He could join only as helper in the wards of John Hopkins, Baltimore . His extraordinary hand skills were recognised by then surgeon Alfred Blalock and made him as an assistant in the Hopkins animal lab.He was working on a project to resuscitate traumatic shock victims then. Dr Helen Taussig who was a pediatric cardiologist was wondering whether Dr Blalock could offer some surgical cure for the sick blue babies under her care.

When Dr Blalock was brainstorming the problem , it was Thomas ,who created dog models of hypoxic circulation and helped create the concept and methodology of diverting blood from subclavian artery to pulmonary artery .He single handedly operated on nearly 200 dogs. He literally taught the chief surgeon Blalock the delicate vascular suture tricks .

Come October 24th 1944 , the first blue baby was operated , with Blalock Insisting Thomas to stand beside. History was created -first heart surgery in USA. Which later on became the most famous concept that gave a fresh lease of life to thousands of children with TOF.

It’s painfully emotional to watch the Vivien Thomas standing right behind Dr Blalock,guiding his boss anxiously,with his hands tied just because he is not a qualified doctor. The others in the team included Dr Denton Cooley and Helen Taussig.

No surprise, when this famous work was reported in the media, the entire cardiology community rejoiced as the news broke out over the globe .It was published in JAMA in 1945 (Blalock1945.pdf ) . Did you guess it , yes, the name Thomas was not to be found anywhere though. How can you expect it ? , after all , he is a black lab supervisor working with dogs !

Thomas’ , work was never recognized for the next 30 years until a grand occasion (Lord made?) that happened in the Baltimore in 1971. His dream of becoming doctor became a moment of truth. Baltimore school,of medicine finally recognised his work and conferred a honorary doctor . Unfortunately Dr Blalock was no more by then to attend to his famous pupil.
Its 2020 , 80 years after the monumental surgery , the BT shunt has since been renamed as Blalock, Thomas ,Taussig shunt .A new exclusive center for congenital heart surgery in Baltimore has come up in their name. What a great end to this black man’s journey in troubled racial times.

Thanks to Hollywood minds who thought this story deserved to be made as movie. “Something Lord made” directed by Joseph Sargent. It was a gripping scientific roller coaster .No surprise it got so many awards including three Emmys.

Every physician,especially the cardiologists should watch this movie. I can vouch, the one and a half hours you are going to spend will enrich professionally and Intellectually. Lucky to find this movie free on you tube.

Joseph Taussig DE-1030 - History

Joseph K. Taussig Jr. Was born in Newport, Rhode Island in 1920. He was Served aboard the USS Nevada at the time of the attack on Pearl Harbor in 1941. The collection spans 1996 and 2005 and includes the booklet "The Day I Lost My Foot in the Pentagon and Other Literary Jewels" written by Taussig. The strength of the collection is the assorted published articles about Taussigs experiences in the Navy and Pentagon.

Biographical/historical information

Joseph K. Taussig, Jr. was born in Newport, Rhode Island in 1920. He was appointed to the U.S. Naval Academy in 1937. When he graduated in 1941, he was assigned to USS Nevada. USS Nevada was docked at Pearl Harbor when it was attacked by Japanese forces. A metal object or bullet hit Taussig's leg, which led to his leg being amputated in April 1946. For his heroism, Taussig received the Navy Cross for refusing to leave his station during the attack. After the war, Taussig attended law school at George Washington University and graduated in 1949. He returned to serve at an administrative office in Pearl Harbor during the Korean War. In the early 1950s, he taught military law and administration at the Naval Academy. Taussig eventually retired from the Navy in 1954. Then, Taussig spent the next 25 years working as a government relations officer. In 1981, President Ronald Reagan appointed him to be the Navy's deputy assistant secretary for civilian personnel and equal opportunity. Afterwards, he became assistant undersecretary for safety and survivability for the Navy in the mid 1980s. Taussig departed from the Pentagon in 1993. Taussig passed away from an embolism on December 14, 1999 at Anne Arundel Medical Center in Annapolis, Maryland.

Tim Craig 1999 "Capt. Joseph Taussig Jr., 79, awarded the Navy Cross" Baltimore Sun

Scope and arrangement

The collection consists of the booklet "The Day I Lost My Foot in the Pentagon and Other Literary Jewels" by Joseph K. Taussig, which comprises of his assorted published articles. Topics include his experiences with the Navy and the Pentagon. The collection also contains an article from the Sunday Capital-Gazette entitled "Making Waves, Saving Lives, Naval Institute Honors Officer Who Bucked the System" describing why the Naval Institute named its executive suite for Capt. Taussig.

Administrative information
Custodial History

August 10, 2005 , 20 items, 0.01 cubic feet The Day I Lost My Foot in the Pentagon and Other Literary Jewels By: Joseph K. Taussig, Jr., BS, JD, Captain U. S. Navy (Retired), and numerous other sins (©1996, Joseph K. Taussig, Jr. All Rights Reserved), a compilation of 13 published articles by Captain, United States Navy United States Naval Academy Class of 1941, son and grandson of senior naval officers, and who was severely wounded during the Japanese attack on Pearl Harbor, Hawaii, on 7 December 1941. Photocopied typescript. Donor: Betty C. Taussig

September 13, 2005 , (unprocessed addition 1) 1 item, 0.001 cubic feet Clipping (6/19/2005) entitled Making Waves, Saving Lives, Naval Institute Honors Officer Who Bucked the System, from the Sunday Capital-Gazette, Annapolis, MD, describing why the Naval Institute named its executive suite for Capt. Taussig. Digital reproduction. Typescript. Donor: Betty C. Taussig

השנים שבין מלחמות העולם [ עריכת קוד מקור | עריכה ]

ב-1919 השתתף טאוסיג בקורס לקצינים בכירים במכללת המלחמה של הצי, סיים אותו בהצלחה ב-1920 ומונה לחבר בצוותו של נשיא מכללת המלחמה של הצי. בשנה שלאחר מכן הוא היה חבר צוות במחלקת הטקטיקה. ב-1921 מונה לפקד על אוניית הנוסעים Great Northern, שלאחר מכן שונה שמה ל-Columbia, ואשר לזמן קצר הייתה ספינת הדגל של הצי האטלנטי. ב-1922 הסיירת המוגנת עליה פיקד, Cleveland, העניקה סיוע לקורבנות רעידת אדמה וצונאמי שפקדו את צ'ילה בנובמבר אותה השנה. על פעולותיו, הוענק לטאוסיג אות מסדר ההצטיינות של צ'ילה, בגין מאמצי הסיוע שהושיט למדינה ולאזרחיה שנפגעו ברעידת האדמה. ב-1923 מונה טאוסיג, למשך שישה חודשים, למשרת עוזרו של הילארי פי. ג'ונס, מפקד ה-United States Fleet.

החל מיולי 1923 ועד יוני 1926, שימש טאוסיג כחלק מהצוות הפיקודי של מכללת המלחמה של הצי, שם כיהן כראש מחלקת אסטרטגיה. ב-1926 הוענק לו הפיקוד על הסיירת הקלה Trenton. בין 1927 ל-1930 כיהן שוב במכללת המלחמה של הצי, בתפקיד ראש המטה, וב-16 במאי 1930, קיבל את הפיקוד על אוניית המערכה Maryland. ב-1 ביולי 1931 קודם טאוסיג לדרגת אדמירל משנה ושימש כראש מטהו של האדמירל ריצ'רד לי. ב-1933 מונה טאוסיג לעוזרו של ראש המבצעים הימיים במחלקת הצי של ארצות הברית. עם זאת, בהינתן שבינואר אותה השנה החל פרנקלין דלאנו רוזוולט לכהן כנשיא ארצות הברית, אפסו סיכוייו של טאוסיג, אליבא דאדמירל פרדריק ס. וייטינגטון, להתקדם אי פעם לדרגה הגבוהה מאדמירל משנה, בשל המחלוקת שלו עם רוזוולט בשנות ה-20. על רוזוולט נמתחה ביקורת על ידי בעלי הטורים דרו פירסון ורוברט אלן, כאשר, ב-1936, במקום למנות את טאוסיג לתפקיד מפקד ה-United States Fleet, מונה טאוסיג לתפקיד מפקד ה-Battleship Division 3. ב-1937, עדיין בדרגת אדמירל משנה, מונה טאוסיג לפקד על ה-Scouting Force. במאי 1938 מונה טאוסיג למפקד מספנת נורפוק ולמפקד ה-Fifth Naval District [כיום, ה-Commander, Navy Installations Command (פיקוד האחראי לכל מתקני החוף שבשליטת הצי האמריקאי)], עמדה בה ניצב אביו, אדוארד טאוסיג, 30 שנים קודם לכן.

Permanent Collection

Art from Austria plus international highlights: In the Upper Belvedere's permanent collection, some 430 works spanning 800 years of art history await you. Within the new, discover two paintings by Gustav Klimt, high-caliber loans from the Laszlo Collection, and a subtly disturbing contemporary installation by Anna-Sophie Berger!

The permanent exhibition, amidst a backdrop of Baroque ambience at the Upper Belvedere, presents key works of Austrian art in an international context. Highlights of the museum include masterpieces from the Middle Ages, the famous Baroque collection, and the world's largest collections of works by Ferdinand Georg Waldmüller and Gustav Klimt. Austrian artists such as Rueland Frueauf the Elder, Gustav Klimt, Elena Luksch-Makowsky, Egon Schiele, Helene Funke, and Oskar Kokoschka are represented, as are Vincent van Gogh, Claude Monet, and Auguste Rodin. Treasures from the collection are showcased in ever-changing combinations, drawing exciting new comparisons between the paintings and sculptures – both in the context of the times they were created and against new contemporary works.

New to discover at the Upper Belvedere: Works of Hungarian Constructivism by László Moholy-Nagy, Anna Lesznai, and Etienne Beöthy, from the Carl Laszlo Collection a new permanent loan from Silard Isaak and recent acquisitions such as Bird Flight by Erika Giovanna Klien and the installation The Wearer of Clothes by Anna-Sophie Berger. Two of the most prominent new loans at the Belvedere are Gustav Klimt's Friends and Girl in the Foliage from the Gustav Klimt | Wien 1900 - Private Foundation (Klimt Foundation).

A digital audio guide introduces some 120 works via the Smartify mobile app.

Watch the video: Coldplay - A Sky Full Of Stars Official Video